Bước vào cuộc sống, bạn có thể bị thương tật, bạn có thể bị từ chối, thân bạn có thể rướm máu; nhưng nếu bạn sợ hãi nó, chán ghét nó thì bạn chưa thực sự sống!
Suy cho cùng, mọi thứ chỉ là đang diễn ra theo cách nó cần diễn ra, và bạn đau khổ là vì nó không diễn ra như ý bạn, như Sadhguru đã nói.
Bây giờ, điều tuyệt vời nhất mà bạn có thể làm cho cuộc sống của mình là: cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù có thương tật xảy ra, bạn cũng không từ chối cuộc sống. Bạn không đánh mất cảm xúc và sự nhạy cảm của mình: bước qua khó khăn mà không trở thành gỗ đá, đi qua gió tuyết mà không bị đóng thành băng. Bạn dám cười với niềm vui của mình, dám khóc cho đau khổ của mình.
Chỉ là, bạn sẽ hướng đến niềm vui nhiều hơn, bởi vì đau khổ là thứ cần ghi nhận và bỏ qua, hạnh phúc mới là thứ cần hướng đến. Thậm chí, trong những tình huống đau khổ, bạn vẫn có thể mở lòng thưởng thức một bông hoa.
“Còn cảm xúc” là ba chữ đẹp nhất. “Không bận lòng” là ba chữ thanh thản nhất. Chuyện không vui, đừng để bận lòng.
Tiếc là bây giờ, mọi người hầu như không còn đủ nhạy cảm để sống với cuộc sống. Những người thất bại, họ đau khổ đã đành, nhưng ngay cả ở những người thành công, họ cũng không hạnh phúc. Bạn nhìn xem, có bao nhiêu người thành công – theo cách gọi của chúng ta – thực sự hạnh phúc với cuộc sống của họ? Vẫn có nhưng với tỉ lệ rất ít. Phần còn lại, họ chỉ “có vẻ như hạnh phúc”.
Bởi vì cái giá của thành công – theo tiêu chí của chúng ta – là quá khắc nghiệt! Và rất nhiều người chưa chuẩn bị được nội tâm… nhưng đã phải trải qua gọt dũa đau đớn, cay đắng nhục vinh, để rồi sau đó, họ không dám mở lòng nữa! Không! Thành công không phải là biến một người từ trái tim thơ ngây thành trái tim đã chết. Thành công là biến một người với trái tim thơ ngây thành trái tim đầm ấm, nhẹ nhàng ôm lấy thế giới này.
8.
Bạn nói xem, chúng ta sống ở đây được bao lâu? Rất nhiều người mà chúng ta quen biết đã chết. Họ đã đi hết rồi. Chúng ta cũng sẽ như vậy, chỉ là sau họ một chút thôi, bởi vì chúng ta không bất tử.
Và sinh mệnh này có thể ra đi bất kỳ lúc nào. Nó sẽ không báo trước. Có thể là 100 năm sau, cũng có thể là một lát nữa. Bạn nói xem, chúng ta có còn nhiều thời gian để buồn vì những tổn thương xưa cũ nữa không? Chúng ta có còn nhiều thời gian để đau khổ, thù hận, ganh tỵ hay chấp nhất… nữa không?
Không. Không còn nhiều thời gian nữa. Chúng ta phải tập trung cho những gì đáng giá nhất. Dành nó cho hạnh phúc, dành nó cho niềm vui.
Hiển nhiên, công việc của bạn, bạn vẫn làm. Ước mơ của bạn, bạn vẫn thực hiện. Cuộc sống cần hành động. Tuy nhiên, trên hành trình ấy, bạn cũng đừng quên “kỹ thuật nội tâm” – hướng dẫn bản thân đến niềm vui để không bỏ lỡ từng phút giây được sống!
Đừng chỉ mãi bận rộn và bận rộn. Hãy dành cho mình chút thời gian để trải nghiệm sự sống trong mình và trong thiên nhiên. Bạn không lỗ đâu. Nó sẽ mở ra cho bạn những cảm xúc mới, chiều kích mới và ý tưởng mới. Giây phút bạn ngồi đây, tim, gan, thận… và từng tế bào của bạn đang hoạt động rất nhịp nhàng. Nó đã vận hành vô cùng hoàn hảo để làm nên cơ thể này.
Giây phút bạn tiếp xúc với thiên nhiên, có rất nhiều thú vị trong một mẫu đất. Có rất nhiều bí ẩn trong một bông hoa. Bạn cầm nó trên tay nhưng bạn đã thực sự hiểu nó chưa? Cuộc sống luôn bí ẩn và tuyệt vời, tiếc là, nhiều người lại không thể chạm vào nó, bởi vì họ cứ đấu tranh với những tổn thương, mất mát đã qua.
“Lần cuối cùng bạn chờ một bông hoa nở là khi nào? Bạn đã ngắm hoa cách nay bao nhiêu thập kỷ?”
9.
Có một thời gian, mình cứ bị mệt mỏi, bải hoải suốt cả ngày, không có động lực gì cả, thế là mình đi hốt thuốc Nam để uống (vì mình hợp với thuốc Nam). Đến nơi, mình hụt hẫng, bởi vì vị thầy thuốc thân quen ngày xưa giờ bỗng trở nên xa lạ, tính cách khác thường. Ông khó chịu hơn xưa, thậm chí cũng không mở cửa đón khách mà chỉ đứng bên trong nói chuyện. Mình chào ông và ra về. Trên đường về, mình thất vọng và tự nhủ: “Đây cũng là một bài học cho mình. Đừng thần tượng ai quá, bởi vì đôi khi họ sẽ khiến mình thất vọng. Và lần này không có thuốc thì mình sẽ không bệnh nữa. Mình sẽ khỏe mạnh đến mức không cần thầy thuốc nữa”.
Trên đường chạy xe về nhà, mình quyết tâm với suy nghĩ đó. “Mình sẽ tự hết bệnh. Sadhguru nói: cơ thể này, bộ máy tinh vi này, nó đã làm nên cả sự sống, lẽ nào nó lại không thể tự sửa chữa một lỗi nhỏ sao?” Suy nghĩ của mình lúc ấy rất mạnh mẽ và cương quyết. Thế là về tới nhà, mình phát hiện ra mình không còn mệt mỏi nữa. Mình thấy bản thân phấn chấn và tràn đầy sức sống! Đó là lần đầu tiên, mình trải nghiệm sự thay đổi bên trong một cách rõ rệt như thế! Thay đổi về cả tâm thái lẫn sức khỏe.
Vì vậy, mình muốn chia sẻ với bạn điều này, ngay cả những suy nghĩ tiêu cực của bạn (nỗi đau đớn, thất vọng, nhục nhã, trầm cảm, thù hận…), bạn đều có thể chuyển hóa chúng thành động lực, thành sức mạnh tích cực cho mình. Rõ ràng, bạn đau đớn nghĩa là bạn đang có những suy nghĩ rất mạnh mẽ. Nếu nó không đủ mạnh thì làm sao có thể khiến bạn đau đớn như vậy?
Và nguồn năng lượng mạnh mẽ ấy, bạn có thể lãng phí nó bằng cách đau khổ, vật vã, chửi bới…, nhưng bạn cũng có thể dùng nó một cách khôn ngoan hơn, biến nỗi đau thành sức mạnh. Điều này không lạ, nhất là trong chiến tranh, khi người ta thấy đồng đội của mình tử trận, họ đột nhiên không sợ chết nữa mà lao vào anh dũng chiến đấu. Trong cuộc sống thường ngày, có những người bị xúc phạm, bị sỉ nhục… nhưng họ không chọn trở thành kẻ bị thương mà chọn trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, vượt lên những lời sỉ nhục ấy!
Người khác đối xử với bạn như thế nào, đó là cách của họ. Bạn phản ứng với sự đối xử ấy như thế nào, đó mới là quan trọng.
Suy nghĩ, một khi nó có sự nhất tâm thì nó sẽ trở thành năng lượng và có sức mạnh riêng của nó. Vì vậy, có nhiều bệnh về tinh thần mà bạn có thể điều trị bằng ý niệm (như mệt mỏi, căng thẳng, trầm cảm…). Với những bệnh về thể chất, bạn có thể dùng ý niệm để hỗ trợ nhưng bạn cũng cần dùng thuốc và các phương pháp điều trị cần thiết. Đừng cực đoan đến mức chỉ ngồi cầu nguyện và mong bệnh hết trong khi bạn bị nhức răng! Nếu bạn bị đau răng do mọc “răng khôn”, bạn phải đến gặp nha sĩ. Nếu bạn bị sâu răng và cần giảm đau, bạn phải mua “nụ đinh hương”, giã nát ra rồi đắp vào chân răng và lỗ răng sâu, sau khi hết nhức thì nhả ra… chứ không phải ngồi đó niệm chú để răng đừng nhức! Với những bệnh nguy hiểm, bạn phải điều trị theo phác đồ của bác sĩ.
10.
Vậy, để nâng cao bản thân, chúng ta cần gì?
Thứ nhất, chúng ta phải sáng suốt chứ không phải tự tin. Nhận thức nghĩa là có một cái nhìn sáng suốt. Nếu bạn chỉ biết tự tin, rằng mình giỏi, mình biết…, bạn sẽ kiêu ngạo bước đi mà không biết mình sẽ va vào đâu. Ngược lại, nếu bạn biết sự hạn chế của mình, bạn sẽ cẩn thận quan sát mọi thứ và bước đi một cách khôn ngoan. Sadhguru nhấn mạnh: “Để thực hiện hoạt động của bạn trên thế giới, để thành công trong bất cứ điều gì bạn đang làm, để làm tốt bất cứ điều gì trong cuộc sống của bạn, bạn cần sự sáng suốt chứ không phải tự tin”.
Thứ hai, để có thể khám phá tiềm năng của mình, bạn phải có sự chú ý (tập trung) chứ không phải áp lực.
Khi bạn chú ý đủ sâu vào một thứ gì đó, trí thông minh của bạn sẽ mở ra, ý tưởng sẽ đến. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn thấy áp lực, những ý tưởng sẽ không đến. Nó chỉ đến khi bạn có đủ sự chú ý.
Trước đây, mình cứ nhầm lẫn giữa sự tập trung và áp lực nên khi mình làm việc, mình “đâm đầu” vào nó, căng thẳng với nó, chiến đấu với nó, áp lực với đó… Sau đó, mình bị nhức đầu, kiệt sức và không nghĩ ra được gì cả!
Khi viết quyển sách này cũng vậy, mình đặt toàn bộ sự chú ý của mình vào nó. Khó khăn lớn nhất của mình là cách đặt tiêu đề cho các chương, bởi vì nó phải logic với nhau, vừa liên quan đến thành công, vừa liên quan đến kinh tế mà vẫn gắn liền với “kỹ thuật nội tâm” của Sadhguru. Trong mấy ngày liền, mình đã viết rồi xóa, sửa rồi xóa nhưng vẫn không vừa ý. Ngày này qua ngày nọ như vậy, mình vẫn không ngừng nghĩ về tên chương. Ngay cả khi đi ngủ, mình cũng nghĩ về nó. Khi khiêng phôi nấm bào ngư lên nhà, khi chất phôi lên kệ, mình cũng nghĩ về nó. Chỉ khi chạy xe, mình mới không nghĩ về nó thôi. Mình cứ khao khát, trăn trở như thế…, cho nên có lúc mình cũng hơi căng thẳng. Lúc đó, mình nhớ lời của Sadhguru nói, đại loại là: bộ não này, nó chỉ hoạt động tốt nhất khi nó thoải mái và dễ chịu mà thôi. Vì vậy, mình bắt đầu thư giãn.
Thư giãn không phải là nằm chơi. Mình vẫn khiêng phôi nấm, chất phôi nấm nhưng không tạo áp lực cho mình là phải nghĩ ra. Mình chỉ đơn giản nghĩ về nó một cách nhẹ nhàng, vừa nghĩ vừa ngắm cây lá xung quanh, vừa khiêng phôi nấm… Cứ thong thả làm việc và hóng gió, ngắm mây trời như thế, tự nhiên mình lại nghĩ ra!
Rõ ràng, với những vấn đề khó giải quyết, nếu chúng ta cứ cảm thấy áp lực thì trí thông minh của chúng ta sẽ không hoạt động! Chúng ta phải giữ được điều này: suy nghĩ mà vẫn thư giãn, làm việc với cường độ cao mà vẫn thoải mái; khi đó, ý tưởng mới được lóe ra!
Thứ ba, đừng chỉ chú ý vấn đề mà bạn quan tâm. Nếu bạn muốn có tầm nhìn xa và rộng, bạn phải quan tâm đến mọi thứ để có cái nhìn bao quát. Trong xã hội này, không có thứ nào tồn tại một mình cả.
Bạn biết đấy, nhiều người không biết phải làm gì trong cuộc sống của mình nên họ đã ra đường và quan sát mọi thứ. Nhiều sinh viên học không giỏi ở trường, vì biết mình không giỏi nên họ phải chú ý quan sát mọi thứ xung quanh, thứ gì họ cũng quan sát. Thế là, có một số ý tưởng nảy ra và họ nắm lấy. Có thể họ sẽ gặp khó khăn, nhưng khi họ biết rằng họ không biết gì về mọi thứ, họ sẽ chú ý đến mọi thứ và đâu đó, họ thấy được cơ hội cho mình.
Thứ tư, bạn phải giữ cho nội tâm vui vẻ, dễ chịu và hạnh phúc. Bạn phải có “kỹ thuật nội tâm” như đã nói ở phần trên, bởi vì nếu bạn cần đưa ra một quyết định quan trọng mà tâm trí bạn đang đau khổ hay rối bời thì bạn sẽ không thể đưa ra quyết định một cách sáng suốt.
Cuối cùng, bạn phải “nhìn mọi thứ như nó đang là”. “Nhìn mọi thứ như nó đang là” nghĩa là gì? Nghĩa là bạn đừng nhìn bằng định kiến của mình.
11.
Nếu bạn đang thiếu nợ hoặc không có tiền dư thì việc đầu tiên mà bạn cần làm là cắt giảm chi tiêu của mình – cắt giảm những nhu cầu không quá cần thiết và cấp bách. Trong một buổi trả lời câu hỏi của khán giả, Sadhguru chia sẻ: “Nếu chúng ta phải cắt giảm cuộc sống của mình xuống 10%, 20%, chúng ta đừng khóc quá nhiều. Cha của bạn, ông của bạn, đời sống vật chất của họ có thể còn khó khăn hơn bạn, nhưng họ đã không sống một cuộc sống tồi tệ. Họ đã sống tốt theo cách của họ”.
Giờ đây, bạn chấp nhận đau đớn để điều chỉnh lại cuộc sống của mình. Thật ra, không phải chỉ mình bạn trải qua điều đó. Rất nhiều người đã phải cắt giảm cuộc sống của họ khi họ nợ nần, mất việc, thiếu thốn…
Mình biết, có thể bạn đang đau đầu vì các khoản vay ngân hàng, vì tiền hụi, vì tiền học phí của con cái, vì tiền nhà, tiền sinh hoạt hàng tháng… Nó rất ám ảnh. Nhưng nếu tâm trí bạn cứ rối bời, làm sao bạn có thể tập trung kiếm tiền và thay đổi cuộc sống?
Vì vậy, trước tiên, bạn cần nhớ rằng: bạn vẫn còn một nguồn tài nguyên lớn, đó là cuộc sống. Bạn còn sống. Có thể bạn đã mất rất nhiều nhưng bạn còn cuộc sống. Còn sống là còn cơ hội.
Khi bạn mất việc, bạn chỉ mất một chỗ làm nhưng bạn sẽ nhận ra mình có thể làm nhiều việc khác. Khả năng của bạn sẽ không bị giới hạn trong công việc mà bạn từng nghĩ đó là nghề chính để bạn kiếm sống. Sadhguru nói: “Chỉ có một thứ có giá trị to lớn trong cuộc sống của bạn, đó là chính cuộc sống của bạn, nó vẫn ở bên bạn. Khi một số phụ kiện của cuộc sống bị mất đi, bạn có thể sẽ nhận ra một số tài năng mới, rằng không cần đến văn phòng, bạn vẫn có thể kiếm kế sinh nhai”.
Có nhiều người, vốn dĩ có thể làm rất nhiều thứ nhưng họ cứ nghĩ rằng họ không làm được và họ không làm được thật. Có những người, rõ ràng là có tài năng riêng, nhưng họ luôn nghĩ là họ bất tài, vô dụng… nên họ cũng không nhận ra tài năng của mình. Chỉ khi ai đó phát hiện và nói cho họ biết, họ mới nhận ra.
Chỉ là, không phải ai cũng may mắn gặp được người có thể chỉ ra tiềm năng của mình. Hầu hết những người thành công đều phải tự mình nhận ra.
Đối với cuộc sống này, tâm trí của chúng ta rộng mở bao nhiêu thì tương lai của chúng ta rộng mở bấy nhiêu. Suy nghĩ của chúng ta mạnh mẽ bao nhiêu thì hành động của chúng ta mạnh mẽ bấy nhiêu.
Có phải ban đầu, chỉ là một suy nghĩ “tôi muốn giàu có”, sau đó, bạn đã làm bao nhiêu việc để kiếm tiền? Có phải ban đầu, chỉ là một suy nghĩ “tôi muốn làm nghệ sĩ”, sau đó, bạn đã tập hát, tập múa, tập đàn…?
Hiển nhiên, việc bạn có thành công với ước muốn đó hay không, nó còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng trước tiên, bạn đã phát hiện ra rằng mình có thể làm cái này, có thể làm cái kia…
Đừng bao giờ nghĩ “tôi là kỹ sư thì tôi không thể bán hàng”, “tôi là giáo viên thì tôi không nên đi làm thuê”, “tôi học cao hiểu rộng, làm sao tôi có thể làm những việc tay chân thấp kém”… Bạn đang kiếm tiền chân chính, có gì mà xấu hổ!
Những người giàu, họ không ngại việc. Việc nào mở ra cơ hội, họ sẵn sàng làm. Đã có rất nhiều người làm giàu từ rác và đồ phế liệu…
Vì vậy, muốn vượt lên nghèo khó và trở thành giàu có, bạn phải có tâm thế của người giàu, đó là: không sợ người khác chê mình nghèo; cũng không chê việc này tầm thường, việc kia thấp kém. Bạn phải vượt lên mặc cảm “tôi nghèo” để làm những việc có thể mang lại thu nhập cho bạn, miễn là nó chân chính. Nếu muốn đầu tư kinh doanh, bạn phải nâng cao nhận thức của mình trước khi kinh doanh (để không bị lỗ).
Nếu tâm trí bạn rộng mở, linh hoạt thì hôm nay, bạn là một nhân viên và bạn làm tốt công việc của mình. Ngày mai, nếu bạn mất việc, bạn sẽ làm các nghề khác để khám phá khả năng của mình… Và đột nhiên, bạn nhận ra bạn giỏi hơn bạn nghĩ!
Để thành công thì điều quan trọng là bạn khám phá hết khả năng và tiềm năng của mình, không phải sao?
Vì vậy, nếu bạn đang thất nghiệp và thiếu nợ, đầu tiên hãy cắt giảm chi tiêu, cắt bớt thói quen mua sắm những thứ không cần thiết… để chuẩn bị cho cuộc sống mới. Đừng đau buồn đến quẫn trí. Đừng để tâm trí tốn quá nhiều thời gian vật lộn với nỗi đau nợ nần và mất việc. Mình biết nhiều người ám ảnh nợ nần đến mức bệnh tật, trong đó, có người đã bệnh đến chết. Thật sự rất đau lòng!
Nhưng bạn đừng bỏ cuộc.
Bạn phải vực dậy nguồn lực bên trong mình.
Nếu bạn đang cảm thấy mất năng lượng, mất sức sống, hãy tĩnh lặng trong một vài ngày để nạp lại năng lượng. Khi năng lượng của bạn không còn bị phân tán vì những suy nghĩ lung tung, nó bắt đầu tụ lại và trở thành nguồn lực mạnh mẽ.
Ngày mai thức dậy, làm lại từ đầu, vực dậy năng lượng sống bên trong mình, khắc phục hậu quả và mở ra cuộc đời mới!
Không phải vì cả vũ trụ đều hỗ trợ bạn nên bạn an nhiên, mà là bạn an nhiên nên cả vũ trụ đều hỗ trợ bạn.
12.
Trong một khóa học chuyên sâu về lãnh đạo doanh nghiệp (tại Isha), trước các CEO/CXO và lãnh đạo doanh nghiệp, Sadhguru nhấn mạnh: “Tôi không muốn bạn học được bất cứ điều gì từ thất bại của bạn. Điều đầu tiên là tôi không muốn bạn thất bại. Ồ, có khả năng như vậy sao? Tôi nói “tại sao lại không”? Tại sao người ta không thể đi từ thành công này đến thành công khác, tại sao người ta chỉ tin vào thất bại, chỉ khi bạn bị hạ thấp hoặc bị sỉ nhục, bạn mới chịu học. Không, khi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp thì bạn phải học, không phải sao?”.
Vì vậy, nếu việc “học hỏi từ thất bại” không mang lại hiệu quả, bạn hãy kết hợp “học hỏi từ thành công”. Có nhiều bậc thầy bảo bạn rằng “hãy học hỏi thành công của người khác”, tuy nhiên, họ lại quên nói rằng: trong nhiều trường hợp, bạn cũng cần học hỏi từ thành công của mình. Thành công của bạn trong quá khứ được dựa trên nền tảng của bạn, vì vậy, nó sẽ phù hợp với bạn hơn bất kỳ thành công của người nào khác. Hãy nhớ lại xem, trong cuộc đời bạn, bạn đã từng làm tốt việc gì? Từ nhỏ đến lớn, bạn đã thành công trên phương diện nào?
Và nếu bạn làm gì cũng lỗ, chỉ có làm thuê là không lỗ thì đó cũng là thành công của bạn. Có người hợp với sứ mệnh đế vương và cũng có người hợp với sứ mệnh quần thần. Nếu tạo hóa chỉ tạo ra những ông chủ thì lấy ai làm việc cho những ông chủ ấy?
Chuyện này khá buồn cười, nhưng có lẽ bạn cũng đã nghe qua, rằng có những người làm thuê nhưng thậm chí còn giàu có hơn những người làm chủ! Thật sự là vậy.
Vì vậy, hãy học hỏi từ những thành công của bạn, dù là nhỏ nhặt nhất, bởi vì từ sự nhỏ nhặt ấy, nếu được chăm sóc tốt, nó có thể mọc thành cái gì đó lớn lao. Nếu bạn nấu ăn giỏi, hãy phát triển nó. Nếu bạn làm thợ mộc giỏi, hãy phát triển nó. Nếu bạn buôn bán giỏi, viết văn giỏi, trồng cây giỏi…, hãy phát triển nó. Như mình, mình viết văn giỏi. Vì vậy, trên kênh YouTube của mình, mình thường đăng các bài viết lên tab “Cộng đồng”. Cuối mỗi bài viết, mình để lại số tài khoản để các khán giả bonus cho mình. Có thể bạn sẽ hỏi: họ chỉ đọc bài thôi mà cũng thưởng tiền sao? Vâng! Có những khán giả thưởng tiền cho mình vì bài viết của mình đã mang lại điều gì đó cho họ. Cũng có khán giả ủng hộ tiền để mình tiếp tục phát triển kênh.
Và đây là điều quan trọng: đối với những thất bại, đối với nỗi sỉ nhục mà bạn từng trải qua, hãy nhớ nó (để không phải bước vào nó một lần nữa)… nhưng cũng đừng tập trung vào nó. Với những đau khổ tột cùng xảy ra trong đời bạn, bạn không bao giờ được quên nó… nhưng cũng đừng mang nó theo. Hãy tập trung vào những thứ mà bạn có thể làm tốt, chọn lọc nó và làm gì đó với nó. Mỗi khoảnh khắc tốt đẹp diễn ra, bạn học nó.
Và bạn xây dựng thế giới bên ngoài bao nhiêu thì cũng cần xây dựng thế giới bên trong bấy nhiêu, để bản thân bạn được nâng cao đồng bộ. Giờ đây, không hiếm những người kiếm được rất nhiều tiền nhưng không hạnh phúc. Họ bước ra đường với gương mặt sắt đá, căng thẳng, trơ trơ, không có nổi một nụ cười. Ngược lại, cũng có những người thất bại và họ chấp nhận thất bại đó. Họ đi dạo trên bãi biển với sự bình thản. Sau đó, họ làm lại từ đầu.
Mình biết, nỗi đau khi thất bại, nó không dễ vượt qua. Rất đau! Tuy nhiên, nếu chúng ta cứ tiếp tục đau khổ, chúng ta sẽ không thay đổi được gì cả. Chỉ có cách dứt khoát đứng dậy, lấy nỗi đau làm sức mạnh, chúng ta mới có thể thay đổi hiện trạng của mình. Hãy học cách chấp nhận và bình thản, lấy mục đích làm niềm vui, bởi vì khi bạn vui vẻ, bạn mới có thể làm việc hiệu quả.
Đừng làm việc trong căng thẳng hay buông thả. Cũng đừng làm việc với khổ đau và tủi nhục. Bạn là người tạo ra cảm xúc cho mình. Cho nên, hãy làm việc với cái nhìn sáng suốt và niềm tin về một kết quả tốt đẹp, làm việc một cách mãnh liệt với cường độ cao mà vẫn thư giãn. Đó sẽ là trạng thái tốt nhất, khi bạn có thể phát huy tối đa tiềm năng và năng lực của mình.
13.
Nếu bạn muốn kiếm tiền nhiều hơn thì điều quan trọng không phải là bạn dành nhiều thời gian làm việc hơn, mà là nâng cao khả năng nắm bắt công việc, để bạn làm việc hiệu quả mà vẫn đảm bảo an toàn sức khỏe. Ngay cả khi bạn làm việc theo ngày, nếu bạn có thể làm tốt hơn so với yêu cầu của sếp thì sau một thời gian, bạn chắc chắn sẽ được lên chức hoặc tăng lương. Nếu không, bạn hãy đổi công ty khác – nơi biết ghi nhận sự nỗ lực của bạn.
Mặt khác, nếu bạn đang ở những vị trí không thể thăng tiến dù bạn có làm giỏi cỡ nào, thì bạn chỉ còn cách kiếm đủ tiền và đổi nghề, hoặc làm vừa đủ sinh nhai cơ bản và làm thêm nghề khác vào khung thời gian rảnh (để tìm cơ hội mới). Nhiều người đã bỏ công ty để khởi nghiệp. Có người thành công, cũng có người phá sản, nợ nần. Vì vậy, để làm chủ, bạn cần rất nhiều nhận thức, khả năng lường trước rủi ro, chấp nhận thử nghiệm nhỏ và không nóng vội, đợi thời cơ và nắm lấy kịp thời.
Điều quan trọng là: hãy làm việc một cách tận tâm và không ngừng nâng cao bản thân. Nâng cao bản thân không phải là nâng cao số dư thẻ ngân hàng hay trình độ giáo dục. Nâng cao bản thân là nâng cao nhận thức, tầm nhìn và tiềm năng của bạn, để bạn phối hợp hiệu quả giữa thời gian bạn có và năng lượng sống của bạn. Với quỹ thời gian 24 tiếng mỗi ngày như mọi người, bạn có thể hoạt động theo những cách tuyệt vời và mang lại hiệu quả cao.
Tại Hội nghị thượng đỉnh châu Á năm 2018, Sadhguru chia sẻ bí quyết đơn giản để thành công, đó là: “Đừng cố gắng tăng cường hoạt động của bạn. Hãy tìm cách nâng cao bản thân này. Hãy xem, nếu bạn nâng cao quy mô hoạt động của mình mà không nâng cao bản thân này, bạn sẽ phải chịu đựng hoạt động của bạn, phải không?… Bạn phải nâng cao bản thân này. Đừng lo lắng ‘Việc của tôi ở đâu, việc của tôi ở đâu?’. Thế giới sẽ đến với bạn. Họ phải đến với bạn. Nếu bạn đang ở một độ cao nhất định, bạn nghĩ rằng thế giới sẽ không đến với bạn sao? Họ sẽ đến với bạn. Họ không thể bỏ lỡ bạn”.
Nếu năng lượng sống của bạn dồi dào, công việc của bạn sẽ nhẹ nhàng và vui vẻ như một trò chơi. Ngược lại, nếu bản thân bạn không được nâng cao và bạn chỉ cố gắng làm thật nhiều, bạn sẽ thấy mình ở trong tình trạng đấu tranh vật vã mỗi ngày. Ví dụ, sức của bạn có thể vác 50 kg và bạn vác 5 kg thì bạn thấy nhẹ nhàng. Ngược lại, nếu sức của bạn chỉ có thể vác 5 kg nhưng bạn phải vác 50 kg thì bạn sẽ vật vã.
Mặt khác, có những người khát vọng quá lớn, phát tiết năng lượng quá mức nên khi họ thực hiện một mục tiêu nào đó thì họ sẽ tốn rất nhiều năng lượng. Khi đó, nếu họ chỉ biết xả năng lượng mà không biết cách quản lý và bảo tồn thì một ngày nào đó, năng lượng sống của họ sẽ bị cạn kiệt. Sadhguru nhấn mạnh: “Nếu bạn có một số khả năng di chuyển cho năng lượng của mình vượt ra ngoài cơ thể vật lý này, và nếu sự di chuyển đó trở thành một quá trình có ý thức thì bạn có thể ngồi một chỗ và làm cho năng lượng của mình đi đến một nơi khác. Tuy nhiên, nếu bạn làm điều này mà không có đủ khả năng làm chủ các năng lượng sống của mình, bạn có thể sẽ không biết cách kéo các năng lượng đó quay trở lại với mình. Bạn có thể mất cuộc sống của mình như thế. Bạn sẽ thấy, nếu khao khát của ai đó vượt quá một giới hạn nhất định, họ luôn chết trẻ”.
Nói tóm lại, bạn cần nâng cao khả năng của mình (“nguồn vốn”) trước khi tăng cường lao động; để khi bạn cố sức làm việc hay suy nghĩ, nó không tiêu hao hết năng lượng của bạn.
Giờ đây, thời gian của bạn đang trôi đi một cách tàn nhẫn và bạn không thể quản lý nó. Cho nên, bạn chỉ có một cách, đó là tìm hiểu và sử dụng tốt hơn cơ thể của mình.
14.
Trong bài viết nói về các doanh nghiệp do gia đình quản lý (ở Ấn Độ) (Sadhguru on Family-Managed Businesses in India), Sadhguru khẳng định: “Không có công thức để thành công. Những thứ hiệu quả trong tình huống này sẽ không hiệu quả trong một tình huống khác”.
Điều đó có nghĩa là: các khóa học thành công và làm giàu chỉ cung cấp cho bạn một số kinh nghiệm và quy trình làm việc, còn việc bạn có thành công hay không, nó còn phụ thuộc vào khả năng nhận thức của bạn, trí thông minh của bạn, sự tham gia của bạn…
Vậy, để thành công, bạn cần có gì?
Thứ nhất, bạn cần nguồn cảm hứng để có thể làm việc với cường độ cao mà vẫn vui vẻ. Người ta thường bảo bạn phải nỗ lực nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu bạn chỉ làm việc nhiều và nhiều mà không có nguồn cảm hứng thì bạn sẽ căng thẳng và mỏi mệt. Ngược lại, khi bạn có cảm hứng, bạn tự nhiên sẽ chăm chỉ hơn bao giờ hết, tập trung hơn bao giờ hết và không bao giờ thấy mệt. Dù cho cơ thể bạn có đuối sức thì tinh thần bạn vẫn hăng hái, không bao giờ thấy mệt. Khi đó, bạn chỉ cần bồi dưỡng cơ thể, cho nó nghỉ ngơi (nếu cần), việc còn lại, tâm trí bạn sẽ vận hành nó tốt.
Thứ hai, bạn cần sự tỉnh táo, sáng suốt để nhận thức tình thế, để có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy. Điều quan trọng là bạn nhìn thấy trước mọi người để kịp thời xử lý và nếu có cơ hội thì bạn nắm bắt.
Thứ ba, bạn cần một sự cam kết thực sự với mục tiêu đó, chứ không phải hôm nay bạn làm, ngày mai bạn chán, hôm nay bạn thấy nó là tuyệt vời, ngày mai bạn thấy thứ khác tuyệt vời hơn. Không có thứ tuyệt vời trên đời này. Chỉ khi bạn đặt tâm vào thứ gì đó, thứ đó mới có thể trở nên tuyệt vời.
Điều quan trọng là: thứ mà bạn đang làm phải hướng tới hạnh phúc của con người chứ không phải chống lại con người. Mục tiêu của bạn là hỗ trợ nhân loại chứ không phải phá hủy nhân loại.
Mỗi chúng ta đều có một thiên tài nào đó, chỉ là nó chưa thể bộc lộ ra, bởi vì hầu hết chúng ta đều không có bầu không khí dễ chịu và sự cân bằng cần thiết bên trong mình. Khi bên trong bạn chỉ có khó chịu, mệt mỏi, lo lắng…; thiên tài sẽ bị chết nghẹt. Chỉ khi bên trong bạn là dễ chịu, thiên tài mới có cơ hội bộc lộ và nở hoa. Sadhguru nhấn mạnh: “Nếu không có tia sáng của thiên tài, hệ thống sẽ liên tục làm những việc tầm thường. Nếu có quá nhiều thiên tài và không có hệ thống, bạn sẽ làm nên những điều ngoạn mục ở chỗ này và chỗ kia, nhưng sẽ không có gì bền vững”.
15.
Nhưng khi bạn đi bộ một mình trong vườn, bạn sẽ nhận ra bạn chẳng là ai cả. Khi bạn ở một mình trong rừng, tất cả những danh tính của bạn đều bị xóa bỏ. Con hổ sẽ không nhìn bạn như một kỹ sư. Nó chỉ nhìn bạn như một sự sống. Tương tự như vậy, khi bạn ngủ, bạn không thở như một giám đốc, cũng không thở như một nhân viên… Bạn thở như một sự sống.
Vì vậy, giữa bạn và người khác, giữa bạn và các loài khác, có gì khác biệt? Chúng ta đều đang dùng chung bầu không khí này. Chúng ta đều được chôn vào đất. Chúng ta đều sẽ thành đất.
Rõ ràng, bản chất của chúng ta là như nhau. Vì vậy, khi bạn ở một mình, khi bạn lên giường và đi ngủ, bạn không cần nghĩ mình là cái này, cái kia… Hãy bỏ xuống những phiền nhiễu và hiện diện ở đây như một sự sống thôi. Khi đó, bạn sẽ thấy mình trở nên sống động lạ thường. Nhận thức trong bạn sẽ dần dần bật lên.
Mặt khác, nếu bạn muốn tham gia vào cộng đồng, muốn nổi tiếng thì bạn cần có một danh tính, bởi vì giờ đây, mọi người chỉ nhận ra nhau thông qua danh tính và bản sắc. Bạn phải có một tên gọi, một ngoại hình, một nghề nghiệp, một tính cách, một đẳng cấp… Tuy nhiên, đừng để bản thân bị dính chặt vào cái danh tính đó, bởi vì nếu bạn bị vướng bận vào nó, nó sẽ hạn chế bạn.
Khi bạn bám vào danh tính – những kiến thức, những địa vị và phụ kiện hạn chế mà bạn đã có – bạn sẽ không thể chạm vào trí thông minh sống động – cội nguồn năng lượng sống này. Trong buổi nói chuyện về “Tinh thần của sự thông thái phương Đông: Trí thông minh bên trong” (Spirit of Eastern Wisdom: The Intelligence Within), Sadhguru chỉ rõ: “Để làm việc trên thế giới, bạn cần một danh tính. Không có bản sắc, bạn không thể hoạt động trên thế giới” . Nhưng, “trước khi đi ngủ, hãy để xuống tất cả danh tính, để nó trên chiếc bàn cạnh giường của bạn – ngày mai nó vẫn ở đó thôi, nó sẽ không đi đâu, hãy để nó ở đó và đi ngủ.”
Đây là cách khôn ngoan để xử lý cơ thể này, để bạn bước đi trên con đường tâm linh mà vẫn hòa nhập với đời. Còn về sự nổi tiếng, cái này tùy vào bạn. Nếu bạn muốn nổi tiếng, bạn có thể xây dựng danh tính đó, để nó trở thành “thương hiệu cá nhân”. Ngược lại, nếu bạn không muốn nổi tiếng, bạn có thể chọn cách sống thầm lặng cho mình.
Đã có nhiều người giác ngộ chọn nổi tiếng để tác động nhiều hơn tới xã hội, như Sadhguru. Cũng có nhiều người giác ngộ chọn con đường ẩn danh, không muốn nổi tiếng. Họ chỉ lặng lẽ sống trong phúc mà thôi.
16.
Có lẽ bạn cảm thấy đầu óc bạn cứ lơ mơ suốt ngày. Bạn không tập trung được vào việc gì hết, phải không? Mình cũng từng như vậy. Có khi mình ngồi đọc sách suốt cả buổi và tự hỏi: Ủa? Nãy giờ mình đọc cái gì vậy? Sao không nhớ gì hết!
Nhiều học sinh bây giờ cũng vậy, ngồi học bài cả buổi nhưng chẳng nhớ gì hết! Vì sao? Vì các em ấy đang cố tập trung vào thứ mà các em ấy không thực sự quan tâm.
Bây giờ, bạn nói bạn thiếu tập trung, nhưng bạn nhớ lại xem, khi bạn yêu ai đó, bạn có thiếu tập trung không? Không! Tự nhiên trong đầu bạn luôn có hình ảnh của họ, cực kỳ tập trung.
Và giả sử một tiếng nữa bạn có lương, bạn có bị mất tập trung vào việc chờ lương không? Không! Bạn rất tập trung, thậm chí bạn còn ảo tưởng cả tiếng tin nhắn báo lương nữa. Lâu lâu bạn lại mở điện thoại xem. Không cần ai nhắc nhở bạn hết, bạn tự nhớ.
Vì vậy, rõ ràng, bạn chỉ tập trung vào những thứ mà bạn yêu thích và hứng thú. Bạn chỉ có thể tập trung vào thứ mà bạn thực sự quan tâm. Có bao nhiêu người lướt qua bạn nhưng bạn chỉ chú ý một người, không phải là vì bạn quan tâm người đó nhiều hơn những người khác sao? Hay như bạn đang đọc bài viết này. Rõ ràng, từ nãy đến giờ, bạn đang đọc một cách tập trung, nên bạn mới đọc đến dòng này. Vì sao? Vì bạn quan tâm chủ đề này.
Cho nên, với những thứ mà bạn thích, với những thứ mà bạn thực sự quan tâm, bạn tự nhiên sẽ có sự chú ý.
Trên thực tế, có nhiều người mắc chứng hay quên, có nhiều người thiếu tập trung do bệnh tật, do buồn ngủ, do quá nhiều áp lực xung quanh… Nhưng nếu bạn không bị ngăn trở bởi các lý do trên mà vẫn thiếu tập trung thì rõ ràng, bạn đang làm cái mà bạn không thích. Bạn đang làm cái mà bạn không thực sự quan tâm.
Vậy, bạn phải tự hỏi mình: bạn thực sự thích cái gì?
Có một gợi ý cho bạn là: tại sao bạn không thích mọi thứ, hoặc thích thật nhiều thứ, sau đó chọn những thứ mà năng lực của mình có thể làm được?
Rõ ràng, bạn có thể tạo ra mọi cảm xúc. Bạn có thể ngồi đây và đau đớn, ngồi đây và lo lắng… Vậy, tại sao bạn không ngồi đây và yêu mọi thứ xung quanh? Chỉ cần một ý niệm thôi, không có gì khó cả. Khi bạn tự nói với mình rằng “bản chất của mình đã là tình yêu”, bạn sẽ phải lòng với mọi thứ xung quanh, phải lòng với mọi sự sống. Lúc đó, bạn nhìn cái gì cũng thấy hay, thấy dễ thương. Công việc nào bạn cũng thích. Chỉ là, bạn thấy năng lực của bạn hợp với việc này hơn, và bạn chọn nó, tận tâm với nó.
Với các bậc phụ huynh, bạn cũng không cần lo sợ nếu thấy con bạn cứ học trước quên sau hay mất tập trung trong học tập. Con bạn không có vấn đề gì về thần kinh cả. Chúng mất tập trung chẳng qua là vì chúng không có hứng thú với bài học, chứ việc nấu ăn hay trang điểm – các bé gái đều thích; việc chơi thể thao hay chơi game – các bé trai đều thích, không phải sao?
Vì sao? Vì các trò chơi đó hấp dẫn hơn các bài học ở trường. Mình không khuyến khích cho trẻ chơi game, bởi vì hiện nay có rất nhiều loại game phơi nhiễm bạo lực cho con trẻ. Mình muốn nói đến vấn đề sống còn mà giáo dục cần phải giải quyết, đó là: làm sao để những bài học trở nên hấp dẫn, để kiến thức tự thu hút học sinh! Điều này đòi hỏi tài năng và sự tận tâm của giáo viên, nhưng trên hết là một cuộc cách mạng lớn về giáo dục chứ không phải chỉ là cải cách!
Và các bạn nữ, các bạn nam đang khổ nạn trong tình yêu, nếu bạn đang quá tập trung vào ai đó đến mức không tập trung được vào các việc quan trọng khác thì hãy nhớ: bạn không cần chống lại tâm trí của mình.
Dòng suy nghĩ về người đó đã được khơi lên, vậy thì bạn hãy để nó tự nhiên chảy. Bạn không cần ngắt ngang nó, không cần bắt nó dừng lại, bởi vì điều đó sẽ vô dụng. Bạn càng cố gắng không nghĩ về ai đó thì bạn lại càng nghĩ về người đó nhiều hơn, bởi vì bản chất của tâm trí là nó sẽ tiếp tục cộng thêm, nhân lên… Nếu muốn nó giảm bớt và mất dần, bạn chỉ có một cách là cứ mặc kệ nó, cứ để nó tự nhiên diễn ra. Theo thời gian, nó sẽ dần dần trôi đi, mờ dần… bởi vì có rất nhiều dữ liệu khác đang tới.
Còn với những việc mà bạn cần làm, ví dụ như công việc của bạn, kế hoạch của bạn, trách nhiệm của bạn… thì bạn hãy tự nói với mình rằng: đó là những việc thực sự quan trọng đối với cuộc sống của tôi. Chỉ cần bạn nhận ra những việc bạn cần làm là quan trọng đối với bạn, bạn sẽ tự nhiên nhớ nó, tự nhiên tập trung vào nó.
17.
